facebook

BẢN BÁO CÁO CỦA ANH – PHIÊN BẢN NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÃ CÓ VỢ

Cảm ơn em, vợ của anh.

aqua-palace-nha-hang-tiec-cuoi-binh-thanh
Chúng tôi đã quen nhau từ thời sinh viên khó khăn

Tôi và vợ yêu nhau từ năm lớp 11, nhớ lại khi ấy thật vui, cùng nhau đi học, cùng chơi chung 1 hội bạn và thật may em với tôi thi đậu cùng một trường đại học. Năm nhất đại học nhiều thứ mới lạ, bạn mới, trường mới, lớp mới và cả những cơn say nắng mới… Tôi bị những thứ mới lạ ấy cuốn ra khỏi em, tôi bắt đầu tán tỉnh, cưa cẩm một cô bạn cùng lớp, tôi giấu em nhưng cây kim trong bọc có lúc cũng bị lòi ra mà thôi. Em phát hiện, tôi nghĩ em sẽ phát điên lên, khóc lóc, chửi bới nhưng không, em chỉ nhìn tôi và hỏi “ anh còn yêu em không?” tôi im lặng và cô ấy nói “ mình chia tay đi”. Tôi nhớ lúc ấy tôi cảm thấy nhẹ nhõm, thở phào bởi vì không còn cảm giác tội lỗi nữa, đọc đến đây thì có lẽ mọi người sẽ cảm thấy tôi là một thằng tồi. Vâng đúng vậy và quả báo đã tới, tôi và cô bạn cùng lớp quen nhau được 1 tháng thì chia tay, lý do là bởi tôi cảm thấy tôi còn là chính mình như khi bên cạnh em. Tôi bên cạnh em mới chính là tôi. Tôi nhớ có một hôm tôi bị sốt lúc ấy người đầu tiên tôi nghĩ đến là em, thế là tôi gọi cho em bảo rằng “em ơi, anh nhớ em”, không biết thế nào mà em lại hỏi “anh bị bệnh à?”, tôi bảo “ ừ” và rồi 30 phút sau em tới phòng tôi trên tay là một hộp cháo và thuốc. Bạn biết không lúc ấy tôi chỉ muốn khóc, con trai đôi khi cũng yếu đuối thế đấy, tôi ôm lấy em và nói “ cảm ơn em, chúng ta có thể bắt đầu lại được chứ?”, em ghì chặt lấy tôi và nói “em vẫn luôn chờ anh”.

Và rồi chúng tôi ra trường, tôi vào làm cho một công ty nước ngoài, em thì làm cho 1 công ty nhỏ. Sinh viên mới ra trường lương không cao đôi khi muốn mua cho em một món quà gì đó đắt tiền nhưng không thể, hỏi em thích gì thì em bảo em không thích gì chỉ cần bên anh là vui rồi. Tôi biết em yêu tôi chịu nhiều thiệt thòi không như người ta nhưng em hiểu và thông cảm không bao giờ than vãn hay đòi hỏi gì cả. Tôi nghĩ tôi mà không lấy em thì sẽ không tìm được ai có thể cảm thông và chăm sóc tôi như em. Thế rồi tôi quyết định cầu hôn em sau 1 năm ra trường, mọi người khuyên tôi sự nghiệp chưa có mà cưới vợ rồi có lo được cho vợ không, ba mẹ tôi bảo cứ từ từ sự nghiệp ổn định rồi hãy cưới. Tôi thì lại nghĩ lỡ 10 năm tôi vẫn chưa thành công thì vẫn phải để em chờ tôi nữa sao? Em đã chờ tôi quá nhiều rồi, con gái thanh xuân ngắn lắm tôi không muốn em dành cả thanh xuân để chờ đợi, em đã chờ đợi nhiều rồi, chỉ cần em đồng ý mà thôi. Thế là tôi chuẩn bị 1 màn cầu hôn lãng mạn chỉ có 2 chúng tôi mà thôi, tôi hỏi  “ em đồng ý lấy anh nhé?” em khóc và ôm lấy tôi nói là “ em đồng ý”, tôi hỏi em “ em không sợ lấy anh sẽ khổ à? Anh không có gì cả”. Em nói” em lấy anh vì em yêu anh và em tin bây giờ anh không có gì nhưng không có nghĩa là sau này của chúng ta sẽ không có gì, chỉ cần chúng ta cố gắng mà thôi”. Kết thúc một tình yêu 7 năm bằng 1 đám cưới đẹp.

Chúng tôi có một đám cưới trọn vẹn, cưới xong hai vợ chồng phải ở nhà trọ nhỏ, nóng bức, lúc ấy tôi thương em lắm, tôi dặn lòng phải cố gắng để mua được nhà cho 2 vợ chồng. Tôi cố gắng 1 năm sau tôi được lên chức trưởng phòng cùng lúc đó tôi được biết mình được làm bố các bạn ạ, niềm vui được nhân đôi. Lúc đó cũng dành dụm được kha khá nên tôi quyết định mua nhà trả góp để đón thành viên mới của gia đình nhỏ, vậy là ước mơ có 1 ngôi nhà tôi đã làm được.

Và giờ đây tôi 30 tuổi đã là phó giám đốc của một công ty có vợ hiền con ngoan. Tôi nghĩ nếu như mình không cưới em sớm thì có thể không có một tôi như hôm nay. Em cùng tôi trải qua thanh xuân, luôn chờ đợi tôi và kéo tôi trở lại mỗi khi tôi lạc bước. Em là nguồn động lực và nơi an ủi, sẻ chia cùng tôi những lúc tôi khó khăn nhất. Em cùng tôi đi qua hết những khó khăn, thăng trầm của cuộc sống và đã cho tôi được một thiên thần đáng yêu.

Các bạn thấy đó không phải có sự nghiệp thì mới có thể lấy vợ, mới có thể đầu tư cho chuyện tình cảm. Sự nghiệp đôi khi không quan trọng, việc này không được mình có thể đổi việc khác nhưng người ta yêu nếu mất thì sẽ không xác định được có thể có ai thương mình và mình thương họ như vậy nữa. Bởi vậy các bạn đừng để sau này phải hối hận vì lúc trước đã để người mình thương rời đi và không còn chúng ta của sau này nữa, chỉ còn 1 mình bạn loay hoay với những người lạ mà thôi. Đừng để sự nghiệp, tiền bạc rủng rỉnh nhưng lại không biết tiêu tiền cho ai, một mình cô đơn không có người chia sẻ vui buồn hằng ngày. Quý trọng những gì đã có, đừng theo đuổi những thứ vật chất mà bỏ lỡ những thứ mà khi ta quay đầu lại đã không thể tìm thấy được. Ông bà ta có câu nói “ thành gia lập nghiệp”, gia đình yên ổn thì sự nghiệp mới vững chắc và thành công hơn nữa. Tôi hạnh phúc vì bây giờ tôi có thể nói rằng “ sau này của anh có em, sau này của chúng ta có nhau”.

Cảm ơn em, cảm ơn gia đình nhỏ của tôi.

Liên Hệ